NGHỊCH LÝ CUỘC ĐỜI .....post lại tặng smiling…. Cô giáo toán lại đi say mê thơ,
Với những khoảng mông lung không xác định,
Những chiếc lá không bay theo phép tính?
Tham số bầu trời, ẩn số giấc mơ…
Chị viết văn chính xác đến ngẩn ngơ,
Giới hạn trang in, đếm từng con chữ,
Hoán vị cuộc đời, chỉ là phép thử?
Chị cố cân bằng, giảm hụt, tăng dư…
Cuộc đời này vẫn nhầm lẫn thế ư?
Hay mình ta chỉ còn là một nửa,
Hằng đẳng thức nào trong ta đáng nhớ?
Chiều thời gian sao cứ ngược về xưa…
(Blogger Davit, blog phamtranquocvu)
PHẢI CHĂNG LÀ NGHỊCH LÝ
(Viết tặng tác giả bài thơ "Nghịch lý cuộc đời")
Chẳng phải là nghịch lý đâu anh
Bởi cuộc đời vốn vô vàn nghịch lý
Đâu phải cứ đúng thì được gọi là chân trị?
Sóng gió chông chênh đâu chỉ "giản đơn" như đồ thị hàm sin?
Hằng đẳng thức chúng mình em chưa thể gọi tên
Mà biết có hay không hằng đẳng thức?
Bài toán cuộc đời đâu chỉ riêng miền nghiệm thực?
Nghiệm ảo vẫn lung linh như trong Toán học vậy mà...
Kệ!
Em vẫn cứ thả phép tính tung tăng trên những cánh đồng hoa
Nhân nụ cười trẻ con thành cả trời ước vọng
Chia giọt nước trên đôi mắt em thơ bé bỏng
Vẫn khao khát đến vô cùng
biển rộng
bến bờ anh.........
Đây là góp ý của anh Davit sau khi bài thơ của tớ được post kha khá lâu:
Vào lúc 06:35 | Chủ Nhật, ngày 30 tháng 11, 2008, Davit
"Giới hạn" lòng, "đoán suy" theo logic,
"Nghịch đảo" rồi, em vẫn là em?
Chút "trống" mênh mang,
chút "ảo",
chút êm đềm...
Cám ơn những nghịch lý... Cám ơn cuộc đời...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét