Mẹ ngồi xem tới xem lui, xem mãi cái video clip con tự ăn cơm, nhìn cái miệng con nhai chóp chép chóp chép rồi nuốt cái ực, đầu thì gật gà gật gù, bàn tay cầm muỗng xúc ngượng nghịu, đưa lên miệng vụng và vụng về... Từng cử chỉ, từng hành động của con, mẹ thương ơi là thương...
Con gái của mẹ!
Con có biết mẹ yêu con biết nhường nào không? Mẹ nghe mê mẩn cái giọng ngọng nghịu, thỏ thẻ, ngọt lịm của con khi thì hát, khi thì đọc thơ... Chưa được 16 tháng, con đã thuộc làu làu 1 đoạn khá dài trong Truyện Kiều, ca dao thì nhiều vô kể, mẹ đọc tới đâu con đọc theo tới đó, bài hát cũng thế, mẹ nhiều khi rơi vào thế bí, đố con, đọc cùng con, hát cùng con... Đến lúc con vẫn luôn miệng: "Át, át"... mà mẹ thì... bí lù vì hết vốn. Hic.
Chưa tròn 16 tháng, mỗi tối, con đã biết nói rành rọt: "Chúc bà ngủ ngon", "Chúc ông ngủ ngon", nằm trên giường, còn thơm mẹ thật tình cảm và: "Chúc mẹ ngủ ngon"... Hỏi mẹ không yêu sao đặng???
Chưa tròn 16 tháng, con gái mẹ đã biết gọi mẹ thật ngọt ngào, chả ai dạy cả, tự con lon ton chạy vào nhà bếp, miệng líu lo: "Mẹ Diên ơi, mẹ Diên ơi, mẹ Diên đâu rồi???"... Hỏi mẹ không yêu sao đặng???
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét