Mẹ không biết nói sao cho hết, nói sao cho đủ đầy về tình yêu của mẹ dành cho VyVy bé bỏng... Mẹ không biết bắt đầu từ đâu, kết thúc chỗ nào mỗi khi kể chuyện về VyVy...
VyVy của mẹ ơi... Hơn 16 tháng đã qua rồi... Mẹ đã được ôm con trong vòng tay hơn 16 tháng rồi... Thế mà bây giờ, vẫn còn vẹn nguyên cái cảm giác yêu thương đến ngập lòng mỗi khi con đến ghé ngồi vào lòng mẹ cái phịch, mỗi khi dúi mũi vào cái đầu nhiều thiệt nhiều tóc của con, nghe mùi mồ hôi con thân thuộc, mỗi khi con nằm sát bên mẹ, thỏ thà thỏ thẻ, mẹ nghe thật rõ, cảm nhận thật rõ hơi thở thơm thơm mùi sữa của con... chao ôi, mẹ có thể say sưa với con gái bé bỏng của mẹ suốt ngày mà không biết chán...
VyVy của mẹ nay "láu cá" lắm rồi nhé... Đang nghịch cát, nghe tiếng chân mẹ bước tới, con ngoảnh mặt lại, thấy mẹ cái là đứng phắt dậy, le te le te chạy 1 mạch, nhìn cái tướng con lạch bạch chạy, miệng thì leo lẻo: "Đánh đòn, đánh đòn..." mẹ phì cười, mắng với mỏ gì nổi nữa hả trời????????? Nhào tới hun con cái cho đã thèm cái đã, tội xử sau, hehe.
VyVy nay biết sợ, làm điều sai là biết mình sai rồi. Có lần VV nghịch bàn thờ ông địa làm rơi bát nhang xuống, mẹ trong bếp lao ra, bà trên giường lao xuống, bà với mẹ tới được bàn thờ ông địa thì VV đã... chạy tót ra đằng xa... Mẹ nhớ hoài cái dáng le te chạy 1 mạch ko ngoảnh lại của con, quả thật là giận lắm nhưng mà ko giận nổi. Mẹ vẫn giả vờ nghiêm mặt gọi con lại. "Sao con nghịch thế? Mẹ dặn con thế nào? Đổ hết rồi nè con thấy chưa?". VV biết lỗi nhưng chắc sợ quá nên ưỡn người ra khóc, mẹ bảo xin lỗi nhưng nhất quyết ko, chỉ có khóc thôi... Lần VV gặm đồ chơi bị phạt cũng thế. Mẹ đành bế VV lên, nói nhỏ nhẹ, và rồi, mẹ nhận được ở VV cái cúi đầu "ạ mẹ" xin lỗi rất ư là thành kính. Con còn le te đi lấy đồ chơi lên, đem tới tủ bỏ vào và nhìn mẹ bảo: "cất đi"... Ai mà không yêu con được nhỉ?
Mới trưa nay thôi, con xé sách. Mẹ tới hỏi: "Ai xé sách đây?", con ngẩn tò te ra, ngồi nhìn quyển sách, mặt đần ra ko nói gì, biết sai rồi đây.... Mẹ tiếp: "Mẹ dặn con rồi. Không được xé sách. Sách để đọc. Con hiểu không?". Chả ai dạy, tự con gật đầu và nói: "Con hiểu". Mẹ ngạc nhiên lắm, nhưng vẫn cố nén lại để hỏi tội tiếp: "Hiểu rồi thì con xin lỗi mẹ đi", con ngoan ngoãn cúi đầu "xin lỗi mẹ"... "ạ"... Trời ơi, cái miệng con tui nó dẻo quẹo thế này, sao tui phạt nó nổi hả trời? Mà... con xin lỗi ngọt thế nhưng sao... mau quên thế con? Con xé bao nhiêu tờ báo, quyển sách của mẹ rồi??? Hic hic...
28/7
Mẹ... kể tội con tiếp nhé, hehe. Con là con rất ư... láu cá. Hình như có vài cái răng hàm, răng nanh nữa đang núp lùm chuẩn bị chui ra nên con vẫn tiếp tục... cắn, cắn và cắn bất cứ thứ gì con có trong tay. Chắc con biết là ko nên nhưng ngứa quá chịu ko nổi phải không con? Mỗi lần nhớ lại mẹ vẫn ko nhịn được cười... này nhé, con giơ đồ chơi lên miệng, gặm, gặm, gặm, gặm say sưa, thấy mẹ cái là... rất nhanh nhé, con giựt phắt đồ chơi ra khỏi miệng và... ném. Con còn làm cái mặt... tỉnh bơ, lơ lơ, ngó đi chỗ khác, mẹ mà gọi thì len lén ngó mẹ 1 cái... Chà chà, cái điệu biết lỗi của con, sao mà ghét thế. Nếu mà ko ném, nếu mà mẹ mắng thì con nhanh lắm, đưa cái thứ con đang gặm cho mẹ, cái mặt hiền ơi là hiền: "đưa mẹ"... "đưa mẹ"... Đó, sao mắng nổi? Hic hic...
Thành tích đáng kể nhất trong tháng này là con đã cầm muỗng tự xúc ăn rất thành thạo, nhưng mừ... hic, lại làm khó mẹ đây, thức ăn ngon con mới xúc cơ, còn dở á, con cầm muỗng con... ngoáy tròn chén cơm/cháo. Hic hic...
Thui, mẹ túm lại vài dòng cho ngắn gọn nhá:
Sức khỏe: Tháng này con ốm, lần ốm thứ 4 trong đời, hic, con bị kiết lị, phải uống 5 ngày kháng sinh. Bài viết về "sự kiện" này đã được mẹ lưu trong Thư mục SỨC KHỎE.
Cân nặng từ 10kg3 con tụt xuống còn 10kg, chiều cao, chiều dài ko đo được vì con chả chịu đứng hoặc nằm yên cho mà đo.
Răng, răng, haha, có đến mấy em răng đang chuẩn bị chòi ra... Mẹ con mình đang sẵn sàng chào đón các em í, con ha!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét